Buổi chiều ngày hôm sau, trong bữa cơm tối, trong lúc nói chuyện mẹ tôi có đề cập đến việc cô Tâm đã bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ về Tâm lý học bên nước Anh và muốn mở một văn phòng như kiểu phòng mạch bác sĩ, nhưng chuyên về các vấn đề tư vấn tâm lý. Mẹ tôi còn nói là muốn tôi đến gặp cô Tâm, để cổ có thể cho tôi những lời khuyên tốt, hy vọng tôi sẽ vui vẻ, yên đời hơn và giúp tôi tìm được một bạn gái. Hoặc nếu như tôi có những vấn đề gì về tâm lý thì cô Tâm sẽ giúp tôi chữa trị. Tôi hết sưc bất ngờ và một mực nói là tôi hoàn toàn bình thường khoẻ mạnh đâu cần phải đi gặp chuyên gia tâm lý làm gì. Nhưng mẹ tôi cứ nằn nì và bắt tôi phải đi. Lúc đầu tôi một mực không chịu và rất sợ phải nói ra điều gì đã và đang ám ảnh tôi. Cuối cùng thì tôi đầu hàng và tự nhủ là: “Mình nhất định không nói ra thì ai mà biết được”.

Phim nữ sinh khoe vòng 1 và nỗi ám ảnh tuổi thơ

Phim dành cho người trên 18 tuổi:

Bắt đầu truyện: Nữ sinh khoe vòng 1 và nỗi ám ảnh tuổi thơ

Tôi là một thanh niên ít nói, trầm lặng. Tôi có ít bạn bè lắm. Bạn gái thì hầu như không có. Thời đi học của tôi trôi qua thật là lặng lẽ. Hết giờ học tôi chỉ có đi về nhà lo học bài và coi TV thôi. Ba tôi ly dị mẹ tôi khi tôi còn nhỏ.

Kể từ đó tôi không còn thấy mặt hoặc nghe nhắc đến ba tôi nữa. Sau khi ba tôi ra đi, mẹ tôi ở vậy nuôi tôi chứ không đi bước nữa. Người tôi thương nhất là mẹ tôi và người mà tôi thân nhất cũng là mẹ tôi. Nhưng nếu như vậy thì cũng không có gì đáng nói. Khổ một nỗi là từ khi đến tuổi dậy thì tôi đã bị ám ảnh bởi những hình ảnh của chính mẹ tôi. Mẹ tôi có thói quen là không mặc đồ lót ở nhà. Ở VN thì trời nóng quanh năm nên về nhà là mẹ tôi thay bộ váy mặc ở nhà dài quá đẩu gối một chút. Bên dưới mẹ tôi không mặc gì hết, kể cả quần xì-líp. Tôi biết được điều đó là vì tôi để ý không hề thấy mấy cái lằn nổi lên của quần lót khi mẹ tôi cúi xuống. Tôi còn biết chắc chắn điều đó vì có một lần một ngưởi bạn của mẹ tôi qua chơi tôi có tình cờ nghe được bà ta nói:

Nu sinh khoe vong 1 va noi am anh tuoi tho

– Hồng, chị không mặc quần lót ờ nhà hả? Em thấy kỳ đó. Dù sao thằng Luân nó cũng lớn rồi mà. Lỡ có gì …
Mẹ tôi cười:
– Hồng quen mặc như vậy cho mát. Nó là con Hồng mà. Đâu có sao chứ.
– Nhưng mà lỡ nó thấy …
– Không có đâu, coi vậy chứ cũng không dễ thấy đâu. Hồng biết tính nó mà, nó hiền lắm, không rắn mắt như mấy đứa khác đâu. Hồng mặc vậy quen rồi. Ở nhà mà mặc đồ lót Hồng không quen.
Những ngày càng nóng thì mẹ tôi càng mặc đồ càng mỏng để cho mát. Nhiều khi nói chuyện với mẹ tôi, tôi cứ phải quay mặt đi chỗ khác để khỏi phải nhìn thấy thân hình mẹ sau lớp vải mỏng. Tôi sợ nhất là “thằng nhỏ” của tôi lại nhúc nhích rục rịch muốn trỗi dậy

Nu sinh khoe vong 1 va noi am anh tuoi tho hinh 1

Từ khi tôi bắt đầu thủ dâm cũng là từ lúc tôi bắt đầu có những ý nghĩ bậy bạ với mẹ tôi. Tôi biết như vậy là vô cùng tội lỗi và bậy bạ, và muốn xua đi nhiều lần nhưng rồi những hình ảnh đó cứ trở lại với tôi. Tôi cố gắng nghĩ đến những cô gái khác, trẻ đẹp, hấp dẫn, có khi là những cô người mẫu, tài tử, hoặc mấy con nhỏ hoc chung lớp, mỗi khi thủ dâm nhưng không hiểu sao tới khi tôi xuất tinh, đạt tới lúc khoái cảm nhất tôi lại nghĩ đến mẹ tôi, hay chính xác hơn là tới cái *** của mẹ tôi. Cũng có khi tôi gạt được hình ảnh bậy bạ đó ra khỏi đầu nhưng những lúc đó tôi lại không cảm thấy sướng. Cuối cùng thì tôi chịu đầu hàng và tự bào chữa đó chỉ là tưởng tượng, đâu có sao.

Mẹ tôi không hề hay biết. Bà là một người hết sức đứng đắn và là giảng viên ở một trường đại học. Cứ thấy tôi lo học hành và hay đóng cửa ở trong phòng nên thỉnh thoảng mẹ tôi cũng có hỏi sao không thấy tôi đi chơi với bạn bè, không thấy tôi quen bạn gái. Tôi chỉ nói là tôi mắc bận học nhiều, sau này rảnh tôi sẽ đi chơi bù. Nhiều lúc tôi ngẫm nghĩ không biết là nếu biết được những suy nghĩ trong đầu tôi bà sẽ phản ứng ra sao nữa. Ở trường đại học bà rất là nghiêm. Có lần tôi tới trường được thấy mẹ tôi trên bục giảng đeo kiếng trắng với bộ mặt nghiêm nghị đang giảng bài cho sinh viên. Cả hội trường im phăng phắc. Tôi nghe nói sinh viên nào mà nói chuyện, hay đùa giỡn trong giờ học là bị mẹ tôi đuổi ra khỏi lớp ngay. Thỉnh thoảng có vài anh sinh viên đến nhà tôi. Tôi thấy họ hết sức nghiêm trang khi nói chuyện với mẹ tôi. Ấy vậy mà không hiểu sao tôi lại có những ý nghĩ hết sức bậy bạ về mẹ tôi.

Tôi tưởng tượng đủ thứ mặc dù tôi chưa hề thấy những chổ kín của mẹ tôi. Riết rồi hầu như mẹ tôi là người duy nhất tôi nghĩ tới trong khi thủ dâm. Tôi tưởng tượng ra tôi miệng thì bú một bên vú mẹ tôi, tay se se cái núm vú bên kia, kế đến là cúi xuống liếm cái *** của mẹ tôi đang ướt chèm nhẹp nước dâm. Lúc thì tôi nghĩ tới cảnh mẹ tôi sẽ bú con cặc của tôi, tay thì sóc sóc nó, còn tay kia thì mân mê hai hòn dái của tôi. Cho tới lúc con cu tôi nứng hết cỡ và mẹ tôi cũng nứng hết cỡ thì mẹ tôi sẽ nhét nó vô cái hang đang ướt đẫm chất dâm thủy. Thật là trái ngược với hình ảng nghiêm trang, đạo mạo của mẹ tôi trên bục giảng.

Thời gian thấm thoát trôi đi. Tôi đã tới tuổi trưởng thành và sắp tốt nghiệp đại học. Tôi vẫn không thể quen được một cô bạn gái nào. Mặc dù tôi cũng không đến nỗi xấu trai và nhà tôi cũng không phải là nghèo. Tất cả các cô gái mà tôi quen, tôi đều đem so sánh với mẹ tôi và muốn kiếm một người giống như mẹ. Tất nhiên là tôi không thể kiếm được một người như vậy. Một lý do nữa là khi đi chơi với họ, những lúc ôm ấp, âu yếm, tôi không cảm thấy thích thú mà chỉ bị ám ảnh bởi những ý tưởng bậy bạ về mẹ tôi. Rốt cuộc rồi tôi cũng chẵng quen ai. Mẹ tôi lại rất muốn tôi sớm có bạn gái, lấy vợ, rồi có con cái cho vui cửa vui nhà vì nhà tôi quanh đi quẩn lại cũng chỉ có hai mẹ con. Mẹ tôi tìm cách giới thiệu cho tôi hết cô này tới cô kia, đa số là con cái của bạn mẹ tôi. Nhiều cô cũng xinh xắn, dễ thương nhưng tôi vẫn không cảm thấy thích thú. Mẹ tôi hay hỏi tôi lý do tại sao không thích. Tôi chỉ còn cách bịa ra đủ mọi lý do. Chẳng lẽ tôi lại nói là “Con chỉ mê cái *** của mẹ thôi.” Tôi cũng chẳng biết phải làm sao nữa. Mỗi lần sau khi thủ dâm với hình ảnh tưởng tượng về cái *** của mẹ tôi là tôi lại cảm thấy tội lỗi. Tôi rất khổ tâm mà không biết hay đúng hơn không dám chia sẻ cùng ai.
Cho tới một hôm kia tôi đi học về thì thấy mẹ tôi đang lúi húi ở trong bếp nấu nướng. Tôi hơi ngạc nhiên vì thường thì mẹ tôi tới 6 giờ tối mới về. Bây giờ mới 5 giờ mà.
– Hôm nay sao mẹ về sớm vậy? Tôi hỏi.
– Hôm nay mẹ về sớm là vì tối nay nhà mình có khách. Mẹ về sớm để nấu thức ăn đãi khách. Mẹ đố con đoán coi là ai.
– Con không biết đâu mẹ ơi. Mẹ nói con nghe đi.
– Cô Tâm bạn mẹ đó con. Cô Tâm mới đi học ở nước ngoài về.
– Nước nào vậy mẹ? Mà cô Tâm học gì?
– Tâm nó học ở bên nước Anh. Học để lấy bằng Tiến sĩ về tâm lý học.
Tưởng ai xa lạ chứ cô Tâm này thì tôi biết. Cô Tâm cũng dạy học trong trường đại học với mẹ tôi, năm nay 35 tuổi, thua mẹ tôi 10 tuổi. Hai người rất là thân mặc dù cách nhau tới 10 tuổi. Cô Tâm được trường đại học cử đi ra nước ngoài để học bằng Tiến sĩ về tâm lý học. Chắc cũng phải mất 4, 5 năm bây giờ cô mới về. Tôi phải công nhận là cô Tâm rất đẹp. Làn da trắng hồng, vóc người cao cao và thon thả, cặp mắt to đen láy lúc nào cũng như ánh lên vẻ tinh nghịch, chiếc mũi dọc dừa, chiếc miệng xinh xinh có vẻ như đang hờn dỗi, mái tóc đen huyền óng ả xoã dài xuống tận ngang hông. Đẹp như vậy nên có rất nhiều người mê cô. Tôi nghe mẹ tôi nói cô Tâm có nhiều bạn trai lắm nhưng cô thích cuộc sống phóng khoáng tự do nên chưa chịu lấy chồng. Tôi thầm nghĩ “bà này tự do thoải mái như vậy mà ra nước ngoài nữa chắc bên đó bả quậy tới bến luôn.” Tuy nghĩ vậy nhưng tôi không dám nói ra mà chỉ lẳng lặng thay quần áo rồi xuống bếp phụ mẹ tôi.

Tối hôm đó mẹ con tôi và cô Tâm cùng ăn tối. Bữa ăn thật vui vẻ, chuyện nổ như bắp rang. Tôi cứ luôn miệng hỏi cô Tâm đủ thứ và vô cùng thích thú được nghe nhiều chuyện mới lạ từ một xứ sở xa xôi tận bên châu Âu. Xong bữa, tôi về phòng học bài, để mẹ và cô Tâm tự do tâm sự sau nhiều năm xa cách. Tôi không biết hai người nói chuyện gì mà mãi tới khuya cô Tâm mới ra về.
Buổi chiều ngày hôm sau, trong bữa cơm tối, trong lúc nói chuyện mẹ tôi có đề cập đến việc cô Tâm đã bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ về Tâm lý học bên nước Anh và muốn mở một văn phòng như kiểu phòng mạch bác sĩ, nhưng chuyên về các vấn đề tư vấn tâm lý. Mẹ tôi còn nói là muốn tôi đến gặp cô Tâm, để cổ có thể cho tôi những lời khuyên tốt, hy vọng tôi sẽ vui vẻ, yên đời hơn và giúp tôi tìm được một bạn gái. Hoặc nếu như tôi có những vấn đề gì về tâm lý thì cô Tâm sẽ giúp tôi chữa trị. Tôi hết sưc bất ngờ và một mực nói là tôi hoàn toàn bình thường khoẻ mạnh đâu cần phải đi gặp chuyên gia tâm lý làm gì. Nhưng mẹ tôi cứ nằn nì và bắt tôi phải đi. Lúc đầu tôi một mực không chịu và rất sợ phải nói ra điều gì đã và đang ám ảnh tôi. Cuối cùng thì tôi đầu hàng và tự nhủ là: “Mình nhất định không nói ra thì ai mà biết được”.

0 comments… add one

Gửi cảm nhận