Đường bờ hồ vẫn vậy cái vốn dĩ bình yên từ muôn thuở, những đôi tình nhân đi trong chút nắng thu còn vương lại & mọi thứ trở lên thân thương hơn, hài hòa hơn, tiếng cười trẻ nhỏ ròn tan, tiếng gọi tiếng nói tất cả như căng tràn nhịp sống, mệt mỏi vỡ tan còn lại sự thanh khiết của cuộc đời dẫu là ngắn ngủi.

Và căn nhà số x ( xl vì tế nhị nên ko cụ thể được ạ ) hiện ra trước măt, 2 tầng, thật gọn gàng với lối kiến trúc hiện đại. Tôi bâm chuông, một lát, chị đi ra.

Phim máy bay bà già lộ cảnh nóng trên giường

Phim dành cho người trên 18 tuổi:

Bắt đầu truyện: Máy bay bà già lộ cảnh nóng trên giường

Một tuần làm ăn chán nản vô cùng, cửa hàng vắng vẻ và lặng lẽ, hết đế chế lại thơ thẩn điếu thuốc bên cửa, vu vơ nghĩ về một ngày nào đó, một nơi nào đó, có lẽ hạnh phúc hơn và cuộc sống đơn giản hơn nhưng không vô vị và khô khan. Nơi góc phố dẫu lặn yên nhưng hơi thở vẫn dập dồn, nơi ánh mắt vẫn lặng yên nhưng vẫn mải nhìn về điều hạnh phúc.

May bay ba gia lo canh nong tren giuong

Thứ 3, vẫn như mọi ngày, chỉ có một điều khác là thêm cốc cafe đắng chát, thêm bản ballad cô bạn send cho, buổi sáng vẫn thế tiếp diễn nơi ngõ nhỏ con đường Trường Chinh vốn ồn ào khó chịu mà bên trong lại lặng yên đến lạ kỳ. Mỗi khi có tiếng xe máy vang lên, là niềm hy vọng lại tràn về : ” hê, có khách rồi đây “. Và điều gì đến đã đến, một sự đổi thay to lớn đã xảy ra trong tôi, cho đến giờ nó vẫn là sự mơn man đắng chát như ly vafe, nâng nâng như khói thuôc, day dứt đắn đo đến đến lạ thường khi nói chuyện với thằng bạn thân : ” ôi dào, máy bay bà già ý mà, vô tư đi mày…”.

canh nong sao viet

Chiếc xe LX dừng trước cửa hàng, một giây bỡ ngỡ, tôi nhìn ra và chào chị:

* Tôi : Chào chị, em giúp gì được chị ạ.
* Chị : Ở đây có sửa máy tính không em Zai
* Tôi : ( hix , teen gớm, nhưng trông chị khá sang trọng, vận bộ đồ hình như làm cơ quan nhà nước. ). Em có chị ah.

Tôi nhanh chóng chạy ra bê case vào và không quên hỏi chị
* Case bị làm sao ạ ?
* Chị : ah, nó không lên em ah, chị nghĩ nó chết ram, anh làm cùng bảo vậy.
* Tôi : Vâng để em xem, chị ngồi đợi em một lát ạ.

Một hồi xem xét và test thử, hóa ra nó chết main, tôi ra trình bày với chị, và chị bảo là thôi, thay mới cho chị đi vì nó cũng cũ rồi, mà khổ lỗi cửa hàng chuyên làm đồ cũ, không sẵn hàng mới nên tôi đặt vấn đề gọi hàng trên hãng và mong chị đợi. Chị ok, mọi thứ suôn sẻ diễn ra.

* Chị làm gần đây ah, sao lại biết em làm ở chỗ này mà vào vậy,
* Chị : đúng rồi em, chị làm ngân hàng ngay đầu ngõ, mấy lần có đi qua đây nên chị biết, hình như lần nào gặp em cũng thấy ngồi cửa hút thuốc một mình.
* Vâng, đúng rồi chị. thói quen thôi, vì ngõ này vắng, đôi khi hơi buồn & chững quá.
* Uh, dạo này làm ăn bên chị cũng vậy, chán lắm.
* Mà case này của chị hay bên văn phòng đó ạ.
* Của chị đó em, sáng hì hục mang qua đây đó, đường lại tắc nữa, sợ quá.
* Ô, em thấy chị đeo nhẫn, chắc chị có chồng rồi, sao không nhờ anh ấy mang đi hộ ah, hay chỗ nào gần nhà chỗ đỡ vất ạ ?

Chị bỗng lặng yên một hồi. Theo phản xạ, tôi ngĩ mình đã nói sai một điều gì đó cho đến bây giờ, trong thâm tâm vẫn là dấu hỏi lớn.
* Chị : em làm một mình ah ?
* Tôi: ( giật mình ) ! ah không, bên em mấy cậu ấy làm hết trên Âu Cơ, chiều mới xuống.
* Chị : uh, thế thì hơi vất vả nhỉ.

hiazzzz, chơi dài cả cổ tuần nay rồi…

* Cũng bình thường chị ah.

Đúng lúc đó thì hàng bên Vĩnh Xuân cũng chuyển qua, tôi nhanh chóng lắp cho chị, sau 30p thì ok hết, tôi vội vàng hoàn thành và định bê ra thì :

* Mà thôi, em cứ để đó đi, tối em chuyển qua nhà cho chị được không, chị ngại lắp vì dây dợ lằng nhằng quá. Nhà chị bên Hàng Tre.
* Vâng thế cũng được, vì em cũng tiện đường về trên Âu Cơ mà.
* Uh, thế em nhé. Cảm ơn em. Mà tối chuyển qua, chị gửi luôn tiền nhé.
* Ok !

Tôi vội vàng chạy ra quay xe cho chị.

Tự nhiên tôi thấy chút gì đó vắng lạ, mùi hương nước hoa vẫn dịu dịu trong nắng thu khô rát, sự im ắng lại tràn về khi tiếng xe đi khuất.

18h, chuông điện thoại reo.

* Alo, ( tôi chưa kịp nói tiếp thì….)
* Chị bên ngân hàng mà, chị về rồi đó, em mang case qua dùm chị nhé, cảm ơn em trước nha.
* Vâng, em cũng chuẩn bị đi đây.

Đường Trường chinh quả là khủng khiếp, nhích từng cm, mệt mỏi & rã rời, cuối cùng cúng vượt qua. buông hơi thở dài ngao ngán cùng con WAVE tàu nóng ran.

Đường bờ hồ vẫn vậy cái vốn dĩ bình yên từ muôn thuở, những đôi tình nhân đi trong chút nắng thu còn vương lại & mọi thứ trở lên thân thương hơn, hài hòa hơn, tiếng cười trẻ nhỏ ròn tan, tiếng gọi tiếng nói tất cả như căng tràn nhịp sống, mệt mỏi vỡ tan còn lại sự thanh khiết của cuộc đời dẫu là ngắn ngủi.

Và căn nhà số x ( xl vì tế nhị nên ko cụ thể được ạ ) hiện ra trước măt, 2 tầng, thật gọn gàng với lối kiến trúc hiện đại. Tôi bâm chuông, một lát, chị đi ra.

* Ôi, nhanh quá nhỉ.
* Vâng, cũng khá mệt đó.
* Em vào đi ( sau khi chị hé cánh cửa cho tôi đi vào ).

Tôi đi sau chị, mà không nhận ra chị, người phụ nữa của buổi sáng. Khi đó chị càng mạng mẽ, gọn gàng bao nhiêu thì giờ lại mảnh mai trong chiếc váy màu tím vai trần trắng bóc, đôi chân thon gọn trong chiếc giầy hình con thỏ đáng yêu,

* Em mang lên tầng 2 lắp hộ chị nhé, cửa phòng chị vẫn mở đó.

Hix, run run, nhưng thôi, vì cuộc sống và đặt thù công việc nó vậy nên chấp nhận. tặc lưỡi & đi.

Tôi bước vào phòng chị, cảnh đầu tiên hiện ra trước mắt là bộ quần áo lót hiện ra trên tấm ga trắng toát, một tấm hình chân dung chị khỏa thân phía đầu giường. Là thằng đàn ông có vợ, mọi thứ đã trải qua nhưng tôi cũng không khỏi bối rối, đứng ở cửa giây lát thì chị cũng đi lên

* Vào đi em, lắp trên bàn cho chị, ( chị đi sau tôi & đóng cửa lại….)

( Chả hiều sao nhà chị lại vắng vẻ quá, mong có ai giờ này, vì cảm giác bất an )

* Em cài đủ hết rồi đó, giờ em tranh thú lắp, chị thanh toán cho em, phiếu đây ạ.

( hiazzz, cố không run, tập trung lắp cho xong ).

* Tất cả là 14tr600 ah em ?
* Vâng, tất cả là case mới, đồ cũ kia, em chưa tính được bao nhiêu.
* Sao không viết lên thành 15tr cho tròn em ?
(đại gia ! )
* Sao vậy được ạ, vì em đã thỏa thuận giá rồi mà,
* Không sao, coi như tiền công vận chuyển và lắp cho chị.

Trong lúc lắp, chị cầm lọ nước hoa sịt phòng, và hình như lúc này cổ của chiếc váy đã vô tình ( hay cố tình thì không biết nữa ) thấp xuống, và vô tình tôi thấy hình như chị không mặc áo ngực. Một cảm giác căng tròn trong ý nghĩ méo mó. Có lẽ cuộc đời no vốn dĩ vậy, kẻ ăn không hết kẻ lần không ra chăng. Mọi thứ trở lên tĩnh lặng hơn bao giờ hết, chỉ có tiếng khởi động window khô khan và ánh mắt của tôi, của chị có thể nói là gì nhỉ ? vô cảm trong lý trí sự cố tình trong con tim sự thôi thúc của phần con trong phần người……

* Mọi thứ đã xong, máy đã chạy, chị cần em cài gì nữa không a;

Loáy hoáy kích chuột một hồi, mà chả hiểu cái ghế phòng chị nó đâu mất, hết quỳ lại khom đến mệt. chị ngồi xuống & mọi thao tác trên win cứ nhẹ nhàng lướt qua. Thằng đàn ôn trong tôi với bao câu hỏi, ý nghĩ từ trong trắng nhất đến đen tối nhất cứ quẩn quanh, thôi thúc mà ở đó chỉ bản lĩnh mới làm sáng lên tâm hồn đag vương một chút sương mù. Mùa thu là vậy, luôn khiến con người ta buồn và yếu đuối, khát khao và sẻ chia, tôi cũng không ngoài cái vòng tạo hóa đó.

* Ok! xuống nhà đi, chị thanh toán.

Nhưng …..

Người tính không bằng trời tính…….cái chốt cửa chả hiểu sao không thể nào mở được, dù cố vặn. cố bẻ……..chịu.

* Tính sao giờ, tôi hỏi.
* Cái cửa này thi thoảng bị vậy, chị lại hay đi làm, nhờ thằng em trai mấy lần mà nó toàn quên.
* Thế mỗi lần bị vậy, chị làm thế nào….
* Mấy lần đó toàn gọi em trai hoặc kệ nó, thi thoảng ra vặn vặn là được.

Thi thoảng ra văn ? chả hiểu cái thi thoảng dành cho mình là bao lâu nữa, chắc vợ cũng chuẩn bị gọi về cơm rồi, mọi thứ cứ rối tung lên theo cái chiều của nó, thôi đành sms vợ ăn cơm với bố mẹ trước, rồi về sau ăn vậy.

Tôi với chị ra giường chị ngồi, vì thử đợi cái cảm giác thi thoảng ra vặn vặn nó làm sao. Ngồi lặng im được một phút thì…

* Em không có chuyện gì để nói nhỉ ?
* Em củng chả biết, vì nói thì có nhiều cái để nói, trên trời dưới bể, vu vơ đủ thứ, nhưng trong trường hợp này thi…..
* Chị năm nay 35 tuổi, lấy chồng được bốn năm rồi đó.
* Hình như nhà Không có hơi thở của đàn ông mà..
* Sao em nghĩ vậy ?
* Mọi thứ gọn gàng quá, nhưng đó không phải là sự gọn gàng của người đàn ông, đồ dùng cũng thế hình như chỉ dành cho phụ nữ thì phải..
* Chị lấy chồng được bốn năm, anh ấy người Miền Nam, hai anh chị học cùng đại học, mẹ anh ấy lại là bạn thân của mẹ chị, nên bọn chị cũng là bạn thân, những năm cuối thì bọn chị nảy sinh tình cảm và như em đã biết đây….mọi thứ không như mình mong đợi, đến với nhau rồi lại xa nhau, âu cũng là số phận. Anh ấy giờ vào nam làm việc, bọn chị ít khi gặp lại, …,

Chị giờ ở với mẹ, mẹ chị về quê bà bạn từ hôm qua, thằng em thì đi Thanh Hóa. Nên ở nhà hơi buồn, không khí vắng vẻ quá, về mà chả muốn ăn gì, đang xem phim thì em gọi đó.

* Vâng, xin lỗi chị, em cũng không có ý làm chị buồn, cuộc sống đôi khi là vậy, có người sinh ra thì làm màu nổi trội có người sinh ra chỉ làm màu nền cho bức tranh muôn màu của cuộc sống. Đôi khi có vị mặn, đôi khi có vị ngọt, hiazzz, tập chấp nhận cũng không phải là thất bại.

Chị ngồi với ra cầm con chuột trên bàn máy tính, vân vê con lăn lách tách, lách tách… như cố níu kéo thời gian từng giây một, đôi khi tôi quên cảm giác là mình đang ở đâu, là mình ra sao, có lẽ cái ma lực vô hình nào đó đã thôi miên từ ý nghĩ đến cảm giác tôi. Thật tồi tệ và đáng thương….

* Em nghĩ sao về chị…

Tôi ầm ừ giây lát

* Ah…. ahhh….thì em nghĩ chị rất đáng yêu..
* Vậy ah, lâu lắm rồi mới có người nói vậy đó, chị nghĩ mình già rồi cơ.
* Già ? uh nhỉ, em thấy già rồi đó, nhưng già như chị thì nhiều anh vẫn ham lắm đó ?
* Em chẳng hạn ?
Tôi mắt trong mắt dẹt,
* Có lẽ có mà có lẽ không. Vì ham, em cũng chả biết nó là sao nữa.

Bỗng chị quay lại cầm tay tôi đặt lên ngực chị, nó đã trở nên trần trụi hơn bao giờ hết. Sự ái ngại trong tôi bỗng vỡ òa và chèn ép lên con tim đang rạo rực, nhưng tôi vẫn không thể không nhận ra ánh mắt chị đang nhìn về phía tôi như muốn mong mỏi điều gì đó, trên cánh tay, trên những gì thuộc về chị, giữa hay thế giới mà ở đó chưa một lần sự do thám được đặt chân lên,… còn xa lạ, còn bâng quơ còn e ngại….

* Sự ham muốn là thế đó em ah

Cánh tay chị vẫn không buông ra và không thôi ép tay tôi lên ngực chị, dù nó đang run rảy trong ý nghĩ bị đóng băng.

Chị ôm trầm lấy tôi, gì chặt hết sức bình sinh, ôm như chưa bao giờ được ôm, hơi ấm từ chị như đang làm mềm dần sự đông cứng nơi tôi, như bóp chết sự e dè & cánh tay của tạo hóa đã đeo lên mỗi người một chiếc mặt lạ dối gian, một chiếc mặc lạ vô hình đủ để che mắt những người mạnh mẽ nhất,

Có thể đúng, có thể sai, lý trí của mỗi người khác nhau nhưng cùng một điểm chung là phần con và phân người luôn đấu tranh từng ngày, những trận chiến nội tâm luôn không ngừng cho đến khi ta nhắm mắt. Ai dám nói mình luôn thanh thản, nhưng không, sự vô tư đó chỉ bao bọc bởi cá tính yếu đuối nhát hèn, hay ít ra là đang dối mình mà thôi.

& chị cũng không ngoài cái đặc thù đó, chị là con người , sự ham muốn có thể là không sai, mà chỉ sai khi vượt quá cái giới hạn đó. Có lẽ chị cần một vòng tay, một sự cảm thông chăng ?

* Liệu em có phải là người chị cần không
……….

* E hiểu chị lúc này, có lẽ nên dừng lại thôi chị ah, vì thực sự em cũng đã có vợ, mà mọi thứ cũng chưa cần thiết đến vậy, em sẽ đến thường xuyên nếu chị cần, em sẽ cho 1 vòng tay nếu chị muốn. Đến khi nào chị có ai đó đủ sức đi đến cuối con đường cùng chị thì chị e mình vẫn là những người bạn, em hứa sẽ luôn truyện trò với chị. ok ?

* Ok. Thi thoảng chị em mình cafe nhé, chị thích cafe.
* Em cũng vậy, nếu chị thích, em sẽ mời chị khi chị rảnh.
* chị luôn rảnh vào các buổi tối mà.

Chị buông tay ra, và tôi thấy chị có cái gì đó tiếc nuối, lên Hà nội được 9 năm, và có lẽ đã không dưới 5 lần bị vào mấy cái cảnh các chị gạ gẫm khi còn làm ở quan rượu, tôi thấy mọi thứ cũng bình thường, sự ham muốn chỉ có trong chốc lat, nhưng nó ám ảnh đến cả đời, đôi khi nó hay, đôi khi nó dở, nhưng hơn bao giờ hết, tôi có thêm một người bạn, một bà chị, một ” tình nhân ” theo nghĩa bóng, vì cuộc sống nố vốn dĩ vậy, buồn & vui luôn xen kẽ, khi cần ai đó, chỉ có vợ hoặc bạn, đôi khi một người bạn gái để tâm sự lại thú vị hơn , cái đó, tùy khẩu vị mỗi người.

* em ra mở cửa lại nhé, chị mặc đồ vào đi.
* Ok ( giọng hơi buồn ).

Tôi ra cố hết sức kéo, lấy cả cái khăn lau để cuốn vào kéo, mọi thứ bật tung, theo đà cả lưng đập vào tường đau điếng.

* Có sao không em ? chị vội chạy ra đỡ tôi
* AH, em không sao ( đau lòi cả mắt )
* Giờ thì làm sao chị, hay mai em qua sửa lại cho nhé, cái này đơn giản ấy mà,
* Ok, vậy thì tốt quá, vụ này giao em nhé, vì mẹ và em chị đi 10 ngày cơ.
* Yes, để đó.

Chị ngoài ra hôn má tôi một cái, hixx, thế gian ơi, tôi có tỏ ra cứng rắn & đứng dậy,

* Xuống nhà đi chị,
* Uh! Xuống thôi

Lúc này thấy chị khác lúc trước quá, vui vẻ hẳn lên, trông chị xinh, quyến rũ lắm, nụ cười của chị tươi tắn với chiếc răng khểnh thật duyên, vậy mà, mọi thứ đến với chị thật buồn.

Vậy mà cũng đã 21h rồi, mọi thứ diễn ra quá nhanh chóng, tôi vội vàng phi về nhà, với cảm giác như một thằng say phi trên đường, có lẽ gặp mấy chú giao thông thì có bị tóm cũng mất tiền nhỉ ? , men tình có bao giờ nhẹ hơn men rượu, nó say ngây ngất một giờ, một ngày và cả năm…..

Sau khi trả lời vợ ài lý do chuẩn chỉnh, tôi ăn vội vàng bát cơm rồi đi tắm, vì quá bữa cũng chả thích ăn lắm, 11h, tít, tít, tôi có tin nhắn

* Cảm ơn em nhiều nhé, chị thấy vui lắm, hy vọng mai gặp lại em, chú em ngủ ngon và mơ một chút về chị…
* Vâng, em sẽ mơ, mơ về chị nhưng ở nơi đó không có em đâu, em bị bắt cóc vì một anh chàng nào đó chót đem lòng yêu chị.
* Vạy có cân chị giải cứu không nhỉ ?
* Làm gì cớ chứ, chả làm gì.
* Uh, có lẽ cũng chả làm gì, zzzzzzzzz, thôi mơ thì cứ mơ, sau giấc mơ mọi lỗi làm sẽ được giải thoát…
Màn đêm trở lạnh, bên hàng xóm tiếng chó sủa thưa dần, mọi thứ trở lên thênh thang và yên ắng:

Có khi, tình ta như cánh hồng . lay nhẹ trong sương gió . sợ khi nắng mưa, sợ khi giá rét . sẽ héo và tàn theo năm tháng . . hỡi em, xin đừng như những cánh hồng . rơi rụng và úa tàn theo mưa gió . vì anh đã lỡ yêu rồi em hỡi.
(http://mp3.zing.vn/bai-hat/Nhung-Nga…/IW6I9OFB.html)
lẩm bẩm hát và ngủ lúc nào không biết…….

9h30, chuông điện thoại reo, vùng dậy mà khó quá, vợ thì đã đi làm, chắc nghĩ mình hôm qua đi làm mệt nên không gọi dậy ăn sáng….

* Anh nhớ hâm lại phở cho nóng nhé, em mua rồi đó trong bàn ăn.
* Ok, sao không gọi anh sớm, muộn quá rồi,

Vừa cup máy thì chuông điện thoại lại reo….chị gọi.

* Đi làm chưa, tẹo cafe đi
* Em chưa, vừa ngủ dậy thôi ạ.
* Trời giờ này vẫn ngủ ah ông tướng ?
* Có đâu, tại mệt quá mà.
* Uh, thôi đi làm đi. 12h cafe nhé.
* Ok!.

Vội ăn rồi đi làm, con wave tàu lại dở chứng, đến Hồ Hoàn kiếm thì không thể nào nổ, đến là nản cơ,

0 comments… add one

Gửi cảm nhận